Bạn biết cái cảm giác sai sai khi nghe ai đó hát karaoke lạc tông chứ? Đó chính là tôi khi làm tình.
Tôi ghét phải thú nhận điều này, nhưng trong đầu tôi có một danh sách những tiêu chuẩn khi chọn người yêu.
Có những tiêu chuẩn khá thông thái, ví dụ như người ấy nên dễ tính (vì tôi nóng tính) và muốn có con sau này (vì tôi chắc chắn muốn). Có những tiêu chuẩn lại nông cạn đến mức khiến tôi cảm thấy tội lỗi – ví dụ như răng phải đẹp và không đi dép xăng đan ra đường.
Vì được cái danh sách này “phù hộ” mà tôi không yêu ai đã 6 năm, cho đến khi gặp Thanh. Thanh ướm vừa cái danh sách đó như một chiếc áo may đo. Càng nói chuyện, chúng tôi càng nhận ra mình có nhiều sở thích và mục tiêu chung.
Trước mỗi ngày hẹn hò với Thanh, tôi đều mất ngủ vì hào hứng. Lâu lắm rồi, tôi mới cảm thấy một khởi đầu mới.